Thứ Bảy, 31 tháng 5, 2014
Sợ....
Anh sợ một ngày vì quá yêu em
Bao dung quá anh thành người nhu nhược
Anh sợ một ngày không như mơ ước
Anh cô đơn trong hạnh phúc mây mờ.
Anh sợ một ngày em phẩy tay trước những câu thơ
Lắc đầu trước những gì anh trăn trở
Trong mỗi tế bào không có phần cho nỗi nhớ
Tình yêu xưa...thành quán nhỏ chợ trời
Anh sợ một ngày em sẽ nguôi vơi
Trước mắt em nồng nàn và môi em khao khát
Trước trái tim không ngừng bão táp
Em điềm nhiên với anh nhưng hối hả với người....
Anh sợ một ngày em thôi những khóc cười
Vô tâm bâng quơ đọc dòng tin anh nhắn
Trời Quy Nhơn vẫn lặng bình tỏa nắng
Không làm khô ráo biển lòng đau...
Anh sợ một ngày em nói dối nhau
Hờ hững ái ân giả vờ đóng kịch
Khẽ nhíu mày trước những điều không thích
Nhưng vẫn khóc đòi như con nít đòi trăng...
Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014
Nhạt
Từ khi
ta trót làm người
Nợ nhân gian một cuộc đời
long đong
Ép mình
cứ sống cho xong
Dối mình
Thế sự tang bồng
hề chi...
ta trót làm người
Nợ nhân gian một cuộc đời
long đong
Ép mình
cứ sống cho xong
Dối mình
Thế sự tang bồng
hề chi...
Gọi hồn em giữa cơn say
Rợn say
mềm lọn tóc mây
Thả dài khe ngực
khiến hoài
tương tư
Ta say người
tự đến giờ
Mông lung giấc mộng
vật vờ chiêm bao
Ánh chiều
dường có hanh hao
Dáng liêu xiêu
tưởng
bóng nào dưới trăng...
Mười năm hoang lạnh
xích thằng
Rã rời
cũ nát
Vẫn hằng
mộng du
Ôm trong lòng
cất lời ru
Em ơi
đêm vắng
cho dù
đường xa
Hãy bên nhau
đến
nguyệt tà
Uống anh cạn hết
ta bà chúng sinh
Dâng em
tinh lực riêng mình
Máu hòa nhịp máu,
tình chung nhịp tình...
Em ơi
nửa mảnh hồn trinh
Còn cô đơn
bước
đăng trình
về đây....
Đêm nay
còn một phút này...
10 '2010
Lục
Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014
Ngại ngùng
Có những nỗi buồn sâu thẳm lặng câm
Và những âu lo trải dài đêm trắng
Những lời yêu thương không hề đơn giản
Khó thốt thành câu... Đêm rạng ngày rồi...
Và những âu lo trải dài đêm trắng
Những lời yêu thương không hề đơn giản
Khó thốt thành câu... Đêm rạng ngày rồi...
Em bây giờ gần hay xa xôi...
Váy lụa xinh tươi xao lòng bao ánh mắt
Anh lặng lẽ nhìn em trong quay quắt
Chẳng thể nói nên lời những tiếng yêu thương
Em hồn nhiên vô tư giữa trần ai
Nét tóc mai còn ướt đầm vất vả
Cuộc sống còn bao bon chen hối hả
Ao ước một lần nhè nhẹ ôm em...
Trời Sài Gòn chậm chậm vào đêm
Muốn nói cùng em những lời tha thiết
Em hờ hững hay là em không biết
Rằng nơi đây anh thao thức đêm hè...
Muốn ngỏ lòng yêu với em nghe
Những trở trăn những âu lo vụn vặt
Ngoài kia ánh sao trời xa lắc
Có khi nào thổ lộ cùng em
Anh lặng thầm yêu, anh cũng lặng thầm tin
Đường sẽ mở thêm nhiều cơ hội mới
Rằng cuối năm đông về nao nức cưới
Có đôi lòng lặng lẽ nép vào nhau...
Váy lụa xinh tươi xao lòng bao ánh mắt
Anh lặng lẽ nhìn em trong quay quắt
Chẳng thể nói nên lời những tiếng yêu thương
Em hồn nhiên vô tư giữa trần ai
Nét tóc mai còn ướt đầm vất vả
Cuộc sống còn bao bon chen hối hả
Ao ước một lần nhè nhẹ ôm em...
Trời Sài Gòn chậm chậm vào đêm
Muốn nói cùng em những lời tha thiết
Em hờ hững hay là em không biết
Rằng nơi đây anh thao thức đêm hè...
Muốn ngỏ lòng yêu với em nghe
Những trở trăn những âu lo vụn vặt
Ngoài kia ánh sao trời xa lắc
Có khi nào thổ lộ cùng em
Anh lặng thầm yêu, anh cũng lặng thầm tin
Đường sẽ mở thêm nhiều cơ hội mới
Rằng cuối năm đông về nao nức cưới
Có đôi lòng lặng lẽ nép vào nhau...
Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014
Khép lòng....
Ngao ngán đời anh vỡ mộng phù du
Trần trụi bước ra từ miền cổ tích
Cái ôm hôn vỗ về nghe tức ngực
Nghèn nghẹn cơn đau thay vì những dịu dàng
Anh ngơ ngác nhìn những dấu chân hoang
Thưa thớt mỏi mê lê qua miền cổ tích
Miền vốn xanh tươi bờ cỏ mềm hư thực
Có đôi chim riu rít hát gọi bầy...
Anh lạ lẫm nhìn thực tại sâu cay
Tỉnh mộng nhưng tim chưa hề quen thực tại
Nước mắt nhỏ xuống còn trôi mãi
Như nỗi niềm lặng câm
Ngao ngán đời anh thinh lặng tháng năm
Cười rất nhạt những sự đời rất nhạt
Anh biết ngoài kia trời đang reo hát
Biển vẫn trào cuồn cuộn những dư âm
Ngao ngán đời anh vùi hết tình câm
Xúc những xẻng mệt nhoài ký ức
Lấp hết những vu vơ không thực
Khép lại lòng nghe gió gọi trăm năm....
Trần trụi bước ra từ miền cổ tích
Cái ôm hôn vỗ về nghe tức ngực
Nghèn nghẹn cơn đau thay vì những dịu dàng
Anh ngơ ngác nhìn những dấu chân hoang
Thưa thớt mỏi mê lê qua miền cổ tích
Miền vốn xanh tươi bờ cỏ mềm hư thực
Có đôi chim riu rít hát gọi bầy...
Anh lạ lẫm nhìn thực tại sâu cay
Tỉnh mộng nhưng tim chưa hề quen thực tại
Nước mắt nhỏ xuống còn trôi mãi
Như nỗi niềm lặng câm
Ngao ngán đời anh thinh lặng tháng năm
Cười rất nhạt những sự đời rất nhạt
Anh biết ngoài kia trời đang reo hát
Biển vẫn trào cuồn cuộn những dư âm
Ngao ngán đời anh vùi hết tình câm
Xúc những xẻng mệt nhoài ký ức
Lấp hết những vu vơ không thực
Khép lại lòng nghe gió gọi trăm năm....
Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014
Mộng........
Slowrock...Nhịp 2/4, Cm
Đêm nay ta lại mộng
Thả trăng vàng đáy sông
Phiêu dao qua đời lạnh
Đường khuya ôi gió lộng...
Đêm nay ta lại mộng
Chảy tuôn dòng tóc mây...
Em đi qua....thật nhẹ....
Hồn còn theo gót giày...
Em như một cơn gió
Đi qua vùng hanh hao
Như con trăng huyền hạ
Bồn chồn...và xuyến xao...
Sa mạc anh khát cháy...
Đắm đuối và mê say...
Dập dồn ..mơ và thực...
Nhân gian bận tâm gì...
Ừ này yêu là mộng
Thả con thuyền ước mong
Xuôi trên bờ hư thực
Em ngày xưa...còn không...
Em ngày xưa...còn không...
Đêm nay ta lại mộng
Thả trăng vàng đáy sông
Phiêu dao qua đời lạnh
Đường khuya ôi gió lộng...
Đêm nay ta lại mộng
Chảy tuôn dòng tóc mây...
Em đi qua....thật nhẹ....
Hồn còn theo gót giày...
Em như một cơn gió
Đi qua vùng hanh hao
Như con trăng huyền hạ
Bồn chồn...và xuyến xao...
Sa mạc anh khát cháy...
Đắm đuối và mê say...
Dập dồn ..mơ và thực...
Nhân gian bận tâm gì...
Ừ này yêu là mộng
Thả con thuyền ước mong
Xuôi trên bờ hư thực
Em ngày xưa...còn không...
Em ngày xưa...còn không...
Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014
Giả bộ...
Này chúng mình chỉ giả bộ yêu nhau
Đừng quấy anh bằng cơn mơ cổ tích
Đừng len trong anh những nồng nàn da diết
Cả nụ hôn chưa trọn lần nào....
Này chúng mình chỉ giả bộ yêu nhau
Sao gối chăn lệch xô vì nhung nhớ
Thảng thốt lời yêu vụng về thổ lộ
Xao xuyến tim...dùng dặc..nỗi niềm....
Chúng mình rồi thôi giả bộ đi em
Trả lại anh khung trời thanh thản cũ
Anh thản nhiên dù trong tim ủ rũ
Kẻo vầng trăng kia....soi ngả khác mất rồi...
Đừng quấy anh bằng cơn mơ cổ tích
Đừng len trong anh những nồng nàn da diết
Cả nụ hôn chưa trọn lần nào....
Này chúng mình chỉ giả bộ yêu nhau
Sao gối chăn lệch xô vì nhung nhớ
Thảng thốt lời yêu vụng về thổ lộ
Xao xuyến tim...dùng dặc..nỗi niềm....
Chúng mình rồi thôi giả bộ đi em
Trả lại anh khung trời thanh thản cũ
Anh thản nhiên dù trong tim ủ rũ
Kẻo vầng trăng kia....soi ngả khác mất rồi...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
