Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

Không đề


Category: Thơ của mình, Tag:
18/8/2012 11:57 pm
Vui gì cõi vô thường
đâu anh
đâu em
Những chán chường tẻ nhạt
Tình yêu đi qua
Bỏ lại một thằng nghêu ngao hát:
Đêm qua có kẻ theo chồng!!!
Tháng tháng năm năm
Nuôi mãi những phút bận lòng
Nuôi mãi những vật vờ hư không
Nuôi mãi những giây bần thần
  rứt ray sầu tủi
Nuôi mãi những chiều lầm lũi
Chạng vạng sau lưng
Ngược gió hát ngông trời.
Ai ngờ
Gió mang theo
Giọt nước mắt vừa rơi...

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Không đề


Category: Thơ của mình, Tag:
7/7/2012 11:53 pm
Em đắng đót chờ anh qua chớp bể mưa nguồn
Anh hanh hao thêm giữa năm dài tháng rộng
Giọt rượu đêm khuya lạnh lùng cay giấc mộng
Anh chép miệng thờ dài trằn trọc suốt mùa thu

Em hững hờ đi, đi mãi giữa lời ru
Anh mỏi mòn trông, trông từ thời áo trắng
Em khúc khích nhoẻn cười trên thềm rực nắng
Góp tương tư anh trĩu nặng những đêm hè

Thôi quyết lòng thôi, day dứt cũng rồi thôi
Níu kéo tình nhau, đê mê nào đến nữa
Ta nợ chút duyên, đừng đắn đo lần lữa
Hãy để yên bình, mong lặng lẽ quên nhau

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

Rồi ta cũng quên nhau


Category: Thơ của mình, Tag: Đọc Sáng tác,Sở thích,thơ
03/06/2012 08:12 pm
Thoắt rồi lâu lắm nhỉ?
Cũng mươi, mười lăm năm
Nửa đời ta bước vội
Biết bao nhiêu thăng trầm

Thoáng thở dài bất chợt
Khi tóc mình chớm pha
Tuổi nào xưa nông nổi
Đam mê và phù hoa...

Cứ tưởng đời trôi mãi
Những ngọt ngào, ngất ngây
Cơn mưa nào chớm lạnh
Lôi mình tỉnh cơn say

Nén uất gào, khóc lóc
Mím môi ngày chia tay
Dăm mười năm ngó lại
Vấp ngã thế mà hay

Cứ tưởng rằng day dứt
Ái ân, thuở ban đầu
Hóa ra mình xa mãi
Rồi ta cũng quên nhau

Hóa ra mình cũng tệ
Đinh ninh nhớ rồi quên
Thời gian trôi thoáng chốc...
Còn chăng một cái tên...

Dư âm giờ chôn chặt
Yêu thương ngày hôm qua...
Bao buồn vui ghét giận
Tưởng chừng bọt sóng òa...

 
Hôm nay mình tao ngộ
Khẽ lòng ta bước qua
Ngước nhìn nơi cuối phố
Hạ nào rơi...nhạt nhòa...

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

Ngủ đi Kỷ niệm...

Category: , Tag:
02/15/2012 12:35 pm
Ngủ đi, kỷ niệm xanh rêu
Em tàn hơi giữa mọi điều cho anh
Ngủ đi, phố xá Sài thành
Lối về đã cũ, lá xanh đã vàng
Đừng em… ô cửa khép ngang
Vắng em, cỏ cũng lỡ làng với nhau
Đừng em… dẫu chút tình đầu
Câu thơ đem vứt đằng sau nỗi buồn

Ngủ đi, kỷ niệm đã mòn
Em kiêu hơn cả phấn son với người
Hẹn hò quay quắt cuối trời
Rượu ngon quá khứ để người liêu xiêu

Ngủ đi, kỷ niệm xanh rêu

15/02.........

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu

Category: Thơ hay, Tag: Giải trí,Khác
01/22/2011 09:38 pm

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa

Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em

Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
 ...

ladyngocthuy at 01/31/2011 11:33 am comment:
Chẳng lẽ nào chúng mình lại xa nhau 
Cái cười nay một cái cười khô khốc 
Cái nhìn nay một cái nhìn mệt nhọc 
Mối duyên nay vỡ òa đến mai sau...

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Vô tình...


Category: Thơ của mình, Tag: Đọc Sáng tác,Sở thích
09/15/2011 12:06 am
Dù vô tình thôi em
Cũng làm nhau bật khóc
Giọt nước mắt nóng hổi
Rơi giữa đêm

Có chăng là những dịu êm
Còn giăng trong tiềm thức
Như tơ vương trong đêm
Rối ren trong buồng ngực

Quầng ngực xưa thanh tân
Từng đón nhận mái đầu vụng dại
Anh một lần rồi mãi mãi
Cùng em chia ly

Gió hôm nào anh đi
Bạo cuồng dữ dội
Không dập tắt tình em le lói
Hy vọng đợi chờ
Anh

Thứ Hai, 5 tháng 9, 2011

Day dứt...

Category: Thơ của mình, Tag: Đọc Sáng tác,Sở thích

Day dứt lòng riêng mang
Những dư âm ngọt đắng
Xuân qua hè oi nắng
Chẳng sưởi được cõi lòng

Chia tay em tàn đông
Đến nay dường vẫn lạnh
Mười năm xưa gió tạnh
Rét run ta vẫn còn

Hơi ấm nào em hôn
Trên vai nào em dựa
Cái ôm nào ta tựa
Nghe Noel chậm về

Mười năm ta tái tê
Khỏa đi vùng nhớ buốt
Men say ta cố chuốc
Có làm mình được quên???!!!

Ôi, vang hoài cái tên
Trong tim ta thổn thức
Mười năm đời xuôi ngược
Tưởng quên, sao nhớ hoài?!

Sông đời còn nguôi ngoai
Quên dần khe nước cội
Ta riêng mình nông nổi
Ôm tận cùng vết đau

Nhớ gì ta yêu nhau
Khi chín mười năm lẻ
Hai người hai lối rẽ
Sao một phía vẫn chờ?

Biết là chẳng bao giờ
Chẳng bao giờ đâu nữa
Sông đời đâu dừng lại
Trên một bến đôi lần...


Nam Tuoc at 04/12/2011 10:37 pm comment
Chắc tại hồi đi học trường cháy cô giáo bị phỏng nên anh chỉ biết đếm tới mười hà...
ladyngocthuy at 04/09/2011 02:23 pm comment
TEM cái đã! Này, Lũ Gian! í lộn anh Lãng du, hỏi anh cái này nhé! Cái mối tình gì gì của anh nó dừng lại ở chỗ 10 năm hay là anh chỉ biết đếm tới 10 thôi đó? Hồi năm kia - 10 năm, năm nay cũng 10 năm, bài nào cũng "10 năm" hết vậy