Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Anh đã buông tay rồi đó, em đi đi

Category: , Tag:

Cái cảm giác mất mát này đã làm anh thực sự đau đớn, anh bật khóc, những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể, đau và nhức như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng có mấy ai hiểu cho anh?

Buông tay em ra là sẽ không nắm tay em nữa, cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế anh sẽ ngã, nhìn anh ngã em có xót xa không? Buông tay em ra nghĩa là không còn có em, là mất đi em, mất đi cái hơi thở của những ngày qua. Có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân. Nếu anh chết em sẽ khóc chứ? Buông tay em ra nghĩa là khi anh quay sang bên cạnh để tìm kiếm một bờ vai, một vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì anh sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi, em sẽ chạnh lòng khi anh co ro chứ?

Buông tay em ra là để em ra đi, em sẽ rời xa anh, không còn là của riêng anh, sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của em nữa, em sẽ đem cho người khác đúng không? Từ bây giờ anh sẽ học cách chịu đựng một mình, những nỗi đau, những trăn trở. Anh sẽ học cách bước đi một mình, không có chỗ dựa nào cả. Anh sẽ học cách tự đứng bằng đôi chân, bằng sức lực của chính anh. Sẽ lấy những khoảng cách ngắn ngủi được bên em làm động lực, anh sẽ không cô độc trong những ký ức đấy đâu.
Sẽ có một ngày em quay lại và nắm lấy đôi bàn tay anh chứ? Sẽ có một ngày em giật mình và em sẽ đuổi theo anh chứ? Sẽ có một ngày em nhận ra không thể sống mà không có anh chứ? Sẽ có một ngày nào đó em hiểu rằng em đã làm tổn thương anh chứ? Khi đó em hãy tự nhủ với mình rằng anh buông em ra để em đi tìm hạnh phúc thực sự của mình và anh đã đau đớn biết chừng nào khi nhận ra rằng hạnh phúc ấy không ở nơi anh!

Anh biết mà, cái gì vốn không thuộc về mình thì sẽ chẳng bao giờ là của mình cả, nhưng anh vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả, anh ngu ngốc lắm mà. Hết rồi, hết thật rồi, tất cả đã kết thúc như một giấc mơ thật dài vậy...
Người ta nói trong mỗi con người đều có một trái tim được chia làm nhiều phần, một phần để yêu thương và một phần nữa là để thù hận, và cũng bởi người ta đã quá yêu nhau nên mới thù hận lẫn nhau... Phải chăng khi không thể có được tình yêu, người ta mới thù hận để xóa nhoà cái gọi là thương yêu? Sợ lắm cái cảm giác phải ghét một ai đó, nhưng vì quá yêu mà thế thì càng đáng sợ hơn...

Em sẽ ghét anh chứ? Sẽ căm ghét anh? Anh chẳng thể biết được nữa, anh đã rất yêu em cơ mà, yêu hơn mọi thứ anh có.

Anh sợ rằng phải sống trong cái quay cuồng của hạnh phúc hôm qua. Sợ lắm những đêm nhớ em, nước mắt lại ràn rụa lại choàng tỉnh sau những cơn ác mộng về em. Sợ lắm khi mà đau đớn của anh hòa cùng với nhớ thương, để mỗi lần nhớ thương vô vọng lại là một lần đau đớn đến xé lòng.

Hạnh phúc là gió cứ phảng phất. Hạnh phúc là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó. Anh sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác ôm em trong lòng và cảm nhận hơi ấm của em, nó làm anh mềm nhũn, làm anh tan chảy trong niềm hân hoan rằng em đang là của anh, anh sẽ nhớ từng lời nói yêu thương và ngọt ngào nơi em...
Thế em có nhớ không? Tai sao lại cho người ta hy vọng rồi lại tước đoạt? Tại sao lại cho người ta hạnh phúc rồi lại rời bỏ hạnh phúc ấy khi mà nó chưa một lần trọn vẹn? Tại sao? Tại sao? Tại sao lại như vậy? Hãy trả lời anh đi! Nói nữa nói mãi cũng chẳng bao giờ biết được câu trả lời đâu, nhưng ít ra bây giờ anh cũng đã có đủ can đảm để đối diện với chính mình rồi. Nhìn em bước đi và ngửa mặt lên trời cho nước mắt chảy ngược vào lòng nhé em..

Mình từng yêu nhau. 

Một thời sánh bước bên nhau, những tưởng chừng sẽ là vĩnh cửu và không gì có thể chia cắt được, thế mà...

Những lời hứa hẹn chỉ như gió thoáng bay... Những lời yêu thương chỉ còn là dĩ vãng. Tất cả chỉ là kỷ niệm, rồi buồn rồi hận thế nào thì cũng là chia ly.
Anh đã sẵn sàng buông tay em ra... Thực sự phải buông thôi bởi vì anh đã mệt nhoài, bước chân anh nặng trĩu, cánh tay đã mỏi nhừ, theo những ngày tháng chạy theo vòng xoáy cuộc sống, và giờ đây anh đã tự nhủ với mình rằng anh đã sẵn sàng rồi... 
Sẵn sàng cho cái việc mà anh nghĩ anh sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay và ra đi.


ladyngocthuy at 03/17/2011 01:48 am comment:
Em nhớ loáng thoáng đọc những dòng này ở đâu đó, và giọng văn hình như của 1 người nữ. Bài viết này chắc không phải của anh chứ? Nhưng dù sao em cũng thấy rất hay, nhiều người thích thế chứng tỏ nó rất hay. 

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

Heo may tình cũ

Category: Thơ hay, Tag: Giải trí,Khác
02/23/2011 04:14 pm
Xanh trong bừng sáng mắt chiều
Vàng dâng hoa bướm tin yêu rộn ràng
Mây bay về nẻo hương quan
Thuyền con chuyển bến thu sang nhớ người

Núi sông đau chuyện đổi dời
Bao thu đằng đẵng cho tôi mỏi mòn
Hỡi ôi thu lạnh vào buồn
Heo may tình cũ có tròn mộng không

Em ơi một giấc mơ hồng
Tình như cánh nhạn muôn trùng nhớ mong
Năm năm lòng vẫn mơ lòng
Mười phương ai dõi tang bồng chốn nao.

Em ơi một thủơ yêu đầu
Mà tươi thắm lại da màu đã phai
Hoa đăng nào sáng đêm dài
Niềm xưa còn đó u hoài còn đây.

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Lời cuối cho cuộc tình


Category: Thơ hay, Tag: Giải trí,Khác
12/27/2010 10:18 am
Thôi mình chia tay em nhé
Lời yêu đừng nói làm gì
Kỉ niệm hẹn hò xưa cũ
Thôi em hãy cứ quên đi!

Anh không trách em lầm lỗi
Đời ai chả có một lần
Nhưng anh không thể tha thứ
Khi em yêu không chân thành .

Trước anh... anh không biết nữa
Đời em bao người từng qua !?
Anh chẳng bao giờ hỏi đến
Bởi ký ức đã rất xa .

Em là một người con gái
Mong được yêu như bao người
Riêng anh khi yêu chỉ vậy:
" Duy nhất có em mà thôi !"

Nhưng đời không đơn giản thế
Hạnh phúc mong manh vô cùng
Trái tim vốn đa mang lắm
Tránh sao những phút yếu lòng

Em vẫn thương người yêu cũ
Anh thành gã ngốc của đời
Hờn em đã không nói thật
Với anh dù chỉ một lời !!!

Thôi mình chia tay em nhé
Tim anh chua chát âm thầm
Anh đã không thể tha thứ
Dù anh vẫn rất yêu em!

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Say

Anh nhớ em vào một tối say
Tràn cung mây uống giữa đọa đày
Dăm năm đổi một ngày u biệt
Say điếc cả người vẫn đắng cay...

Thuở đó đôi mình thuở thiếu niên
Đôi phen ba bữa mộng cung huyền
Hơi ấm ai đêm tràn gác trọ
Sáng dậy còn nghe những đảo điên

Thuở đó đôi mình thuở trắng tay
Chầy năm dài tháng vẫn u hoài
Đôi mươi tuổi lẻ còn vương nợ
Tủi mộng công hầu phận gió lay

Thuở đó đôi mình thuở yến oanh
Tình nghèo vui vẫn túp lều tranh
Thư sinh khinh bạc đời lưu lạc
Ngạo khí cao ngời chuyện đấu tranh

Những bước bon chen chốn thị thành
Việc làm trêu ghẹo kẻ hùng anh
Mấy năm sự nghiệp hoài tay trắng
Chua chát riêng mình đêm trắng canh...

Em vẫn ôn tồn khuyên với nhau
Chí ngời nào sá chuyện đê đầu
Riêng tin một dạ em chờ đợi
Sắt đá ngày mai một bước cao...

Thế thế rồi qua thêm bấy năm
Lòng mềm chân cứng mấy mùa răm
Đô thành dung kiếp trai thất vận
Em mỏi mòn chờ chuyện bặt tăm...

Thế thế nên giờ anh mới say
Công danh bỗng chốc cũng đầy tay
Lối khuya cô độc anh lầm lũi
Cũng bởi mùa xưa hóa lạc loài...

Cũng bởi mùa xưa hóa lạc loài
Người theo chồng lá cũng rời cây
Phố xưa ẩm mốc mùi hoang lạnh
Gác trọ buồn tênh gió lắt lay...

Thế thế rồi nên anh mới say
Đêm này .... đêm ấy tưởng đêm nay
Mơ hồ nhạt rượu anh thờ thẫn
Tỉnh mộng bàng hoàng hạnh phúc bay...

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

Cho một người đã xa

Category: Thơ, Tag: Giải trí,Khác
01/07/2010 11:24 am

Anh một mình lang thang trên dòng sông
Một mình. Không có em bên cạnh
Bao nhớ thương, giận hờn,hoài niệm
Em thấy không trong gió ngút ngàn xanh

Bà Chiểu trời chiều một tiếng chuông thanh
Như đêm thánh năm nào ta cố nhớ
Lời ước nguyện năm xưa giờ rơi...vỡ
Cô đơn này như rơi lặng vào đêm...

Anh đến với sông một ngày chẳng có em
Sông cũng hiểu, sóng vỗ đau bờ cát
Những mảnh vỏ sò nằm phơi mình bạc
Sóng nhọc lòng nhặt ghép một lời yêu

Anh gửi buồn vào sông, sông gửi vào chiều
Cho gió tím lối cát về vời vợi
Chút nắng cuối ngày vương đầy tiếc nuối
Thương nhớ một thời đã quá xa xăm

Nỗi đớn đau còn hằn vết tháng năm
Sông bền bỉ đắp bồi tình yêu cũ
Kỉ niệm xưa mênh mông chiều sóng phủ
Còn em không nép ngủ phía vai gầy ?

Thứ Sáu, 30 tháng 4, 2010

Tình nhớ...

Biết bắt đầu từ đâu
Kể từ em đi khuất
Ưu tư trong ánh mắt
Riêng mỗi anh lặng thầm

Mấy năm rồi mấy năm
Tuổi đời thêm lớn mãi
Người bây giờ xa ngái
Nắng thôi hanh hao buồn

Mưa nào đổ xa nguồn
Mây nào trôi lạnh nhạt
Gió chiều nay chợt hát
Khúc ru ngày yêu nhau

Biết mà vẫn còn đau
Vết thương lòng độ nọ

Nhớ sao mà quay quắt
Chiếc bóng người xưa xa...

Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010

TK

Mai Thị Xuân Trâm 0102 84 37 34 Ngân hàng Đông Á, Chi nhánh Bình Thuận